
Phụ huynh cho rằng việc giao bài tập, học online từ trường học đã dẫn học sinh đến sớm và gần với mạng xã hội hơn - Ảnh do AI tạo
Cách đặt vấn đề "Không thể giao trẻ em cho mạng xã hội" của báo Tuổi Trẻ đã chạm đúng nỗi nhức nhối hiện nay rằng trẻ em đang "chìm" trong màn hình ngày càng sớm và ngày càng sâu.
Một số liệu từng được báo Tuổi Trẻ dẫn trong một bài viết sau đại dịch COVID-19 cho ra những con số đáng lo ngại: 87% trẻ từ 12-17 tuổi sử dụng Internet mỗi ngày, trong đó nhiều em dành từ 5-7 giờ/ngày trên môi trường số; 74% trẻ em truy cập Internet ngay tại trường học.
Những con số này cho thấy một thực tế rằng trẻ em trong nước không chỉ đang dùng mà là đang sống cùng Internet kèm theo các tác hại về cả thể chất lẫn tinh thần. Nhưng nếu chỉ dừng ở việc cảnh báo phụ huynh e là chưa đủ.
Khi sự dễ dãi bị hợp lý hóa
Chúng ta thường bắt đầu bằng một lập luận quen thuộc "Cha mẹ bận rộn, dễ dãi, giao điện thoại cho con như một cách giữ trẻ". Điều đó đúng nhưng chưa đầy đủ bởi thực tế vì nhiều lý do. Tuy nhiên có một yếu tố khác ít được nhắc đến chính là môi trường học tập đang góp phần hợp lý hóa việc trẻ gắn chặt với màn hình.
Là một người mẹ và làm trong lĩnh vực truyền thông tiếp thị, tôi hiểu rõ cách các nền tảng số vận hành, thu hút, giữ chân và dần hình thành thói quen sử dụng. Tôi đã cố gắng giải thích điều đó cho con mình bằng nhiều ví dụ nhưng thành thật mà nói nhiều khi đó chỉ là cách để tự trấn an.
Tôi nhớ giai đoạn dịch COVID-19, bé lớn lớp 2 phải học trực tuyến gần như cả ngày dưới sự hỗ trợ của ông bà ngoại. Ông bà cố gắng đọc cho cháu chép những bài tiếng Việt nhưng đến giờ học tiếng Anh cháu phải tự mình đọc trên màn hình toàn bộ nội dung của buổi học kéo dài chừng hai tiếng. Kết quả ngay khi quay lại TP.HCM, con bị cận.
Dù gia đình đã hạn chế việc sử dụng thiết bị điện tử và đặt ra nguyên tắc không mang điện thoại lên giường ngủ. Cả tôi và chồng đều không có bất kỳ tài khoản mạng xã hội nào cho nhu cầu cá nhân.
Nhưng các nguyên tắc đó dần trở nên mong manh khi cơn lốc số hóa lao tới: bài giảng, bài tập rồi các cuộc thi online từ học chính khóa đến bài tập bổ trợ, từ nội dung bắt buộc đến khuyến khích... hầu như mọi thứ đều diễn ra trên màn hình.
Hệ quả là gì? Một đứa trẻ học cả ngày ở trường, buổi tối tiếp tục học qua màn hình không còn thời gian nghỉ ngơi đúng nghĩa. Vậy là trẻ được hợp thức hóa việc sử dụng thiết bị số như một phần tất yếu của cuộc sống mà phụ huynh hầu như không thể từ chối!
Đừng chỉ yêu cầu phụ huynh quản con
Chúng ta nói không thể giao trẻ em cho mạng xã hội nhưng thực tế có những lúc chính gia đình lẫn nhà trường đã vô tình dẫn trẻ đến đó. Chẳng hạn khi bé lớn nhà tôi lên cấp II nhà trường có quy định "cấm học sinh mang điện thoại đi học". Tôi rất vui và tán đồng quy định này của trường. Tuy nhiên lịch học và làm bài tập online vẫn dày đặc thời khóa biểu tại nhà.
Khoảng cách giữa học tập và chơi gần như không còn. Từ học online đến mạng xã hội chỉ là một bước rất ngắn. Ban đầu là học, sau đó là nhóm rồi đến các cuộc trò chuyện ngoài bài vở. Và ở độ tuổi này trẻ bước vào thế giới mạng xã hội với đầy đủ sắc thái hành vi rất nhanh thôi.
Từ cập nhật tin tức, tìm kiếm thông tin cho bài học đến bắt trend, từ nghe nhạc giải trí cho tới đu thần tượng, từ đọc kỹ xem chậm chuyển sang nghe "review" và lướt nhanh... Càng phức tạp hơn khi tiếp theo đó là sự bắt chước của những đứa bé hơn trong nhà.
Nên nếu đặt toàn bộ trách nhiệm lên phụ huynh khi trẻ mắc kẹt trong màn hình, tôi cho rằng là cách tiếp cận không chỉ thiếu công bằng mà còn tạo nhiều khoảng trống. Trẻ em đang sử dụng Internet không chỉ để giải trí mà còn vì yêu cầu học tập. Nhà trường, nền tảng số và áp lực thành tích đang cùng tồn tại trong một hệ sinh thái.
Nếu không nhìn thẳng vào vai trò của hệ thống giáo dục, nếu không đặt lại ranh giới của việc học online thì mọi lời khuyên dành cho phụ huynh sẽ chỉ dừng lại ở mức khuyến nghị. Một khi việc học đã gắn chặt với màn hình thì việc cha mẹ có thể tách trẻ khỏi mạng xã hội gần như trở thành một cuộc chiến đơn độc. Phụ huynh nhiều khi không thể và cũng không có quyền lựa chọn thực sự.
Và những đứa trẻ, trong đó có con tôi, sẽ tiếp tục lớn lên trong một thế giới mà màn hình không còn là lựa chọn mà là điều mặc định.
Một cơ chế "ép buộc mềm" đang tồn tại
Có lần tôi từng hỏi giáo viên tiểu học của con rằng những nội dung online đó có bắt buộc không? Không có câu trả lời rõ ràng nhưng sau đó là cuộc gọi riêng với lời đề nghị chuyển từ yêu cầu sang khuyến khích.
Đó chính là một dạng ép buộc mềm! Không ai nói bắt buộc nhưng tất cả đều hành xử như thể đó là điều cần thiết. Những câu hỏi đại loại kiểu: Bạn nào chưa học online?, Tại sao con không xem bài này trên YouTube trước?... hay những lời so sánh giữa các bé, có cả trách cứ và phần thưởng cho ai xem bài online trước... đủ để tạo áp lực lên một đứa trẻ.
Khi một đứa trẻ cảm thấy mình bị bỏ lại, không giống các bạn thì lựa chọn của cha mẹ sẽ là sai, là không quan tâm, là không yêu con xuất hiện trong tâm trí các con.
Có trách nhiệm phụ huynh nhưng không phải tất cả
Tiếp tục chia sẻ ý kiến, bạn đọc cho rằng nhiều cha mẹ bây giờ bận rộn đến mức coi game là một loại vắc xin giữ trẻ. Thẳng thắn, bạn đọc Sài Thành nói cha mẹ phải quản đầu tiên, con làm gì, đi đâu phải nắm, đừng đẩy hết cho nhà trường, xã hội.
Bạn đọc Alice đồng tình trách nhiệm chính của ba mẹ nhưng đây còn có trách nhiệm của xã hội nữa. Trong khi bạn đọc Đồng nêu: "Có lẽ câu hỏi không phải là có nên cho trẻ dùng mạng xã hội không mà là người lớn đã sẵn sàng đồng hành cùng con trên mạng chưa".
Thông cảm với phụ huynh, bạn đọc Nguyễn Dung Đăng nêu vấn đề: "Bây giờ còn đưa trí tuệ nhân tạo vào học rồi hướng dẫn học sinh học trên mạng, giao bài về nhà qua mạng và còn lấy năng lực số làm tiêu chí đánh giá nhà trường thì ai quản lý học sinh? Hậu quả nhiều người biết nhưng giờ làm sao?".
Có ý kiến chia sẻ và cho rằng đừng đẩy cái khó cho phụ huynh vì lâu nay phụ huỵnh đã bất lực trước việc ngăn con trẻ lên mạng xã hội, đặc biệt là chơi game. Theo bạn đọc này, việc kiểm soát mạng xã hội hoặc game có khó khăn nhất định nhưng có thể tập trung vào rào cản kỹ thuật, chẳng hạn không cho truy cập sau 22h hoặc chơi game lâu hơn một giờ sẽ tự thoát ra...
Mời chia sẻ ý kiến
Một số quốc gia đã cấm trẻ từ 16 tuổi trở xuống dùng mạng xã hội. Theo bạn, Việt Nam có nên cấm dùng mạng xã hội với người từ 16 tuổi trở xuống hay nên ứng xử thế nào trước hệ lụy "nghiện" mạng xã hội của trẻ hiện nay?
Chúng tôi trân trọng đón nhận ý kiến chia sẻ về việc này, kính mời bạn đọc gửi ý kiến qua email: [email protected].
Thăm dò ý kiến
Bạn có cấm con mình dùng mạng xã hội?Bạn có thể chọn 1 mục. Bình chọn của bạn sẽ được công khai.
Cấm tuyệt đối
Cho dùng nhưng có quản lý
Cho dùng thoải mái