Đêm đầu tiên đứng bên Người
Đêm Thu tháng Tám, cơn mưa rào vừa dứt, mặt sân đá hoa cương trước Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn còn loáng nước. Binh nhì Trần Văn Mạnh Dũng cùng đồng đội trong Đội Tiêu binh danh dự dõng dạc bước lên vị trí.
Đó là một trong những ca gác đầu tiên của Dũng tại cửa Lăng. Chàng trai sinh năm 2003, quê TP Hải Phòng, thuộc nhóm chiến sĩ đầu tiên của Phân đội 2, Đoàn 275, Bộ Tư lệnh Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, được thực hiện nhiệm vụ tại đây sau nhiều tháng huấn luyện.
Chiến sĩ tiêu binh ngày đêm canh giấc ngủ cho Người. (Ảnh: TTXVN)
Mặt sân ướt đòi hỏi sự tập trung cao độ. Dũng cẩn trọng để mũi giày chạm đất trước, trụ vững từng nhịp bước nhằm tránh trơn trượt mà vẫn đảm bảo chuẩn xác điều lệnh. Vừa bách bộ vào vị trí, mũi chân hơi nhói lên, nhưng ngay lập tức, người lính trẻ thu mình vào thế đứng nghiêm trang.
Sáu mươi phút bám vị trí, tuyệt nhiên không một động tác thừa. Dẫu đã quen với việc “chôn chân” hàng giờ trên thao trường, nhưng cảm giác lần đầu tiên được gác nơi Bác yên nghỉ lại mang đến một vinh dự thiêng liêng đến lạ thường.
“ Em rất xúc động và có chút bồi hồi ”, Dũng bộc bạch.
Đã vào ca gác, người chiến sĩ phải giữ nguyên tư thế bất kể những tác động xung quanh. “ Muỗi đốt hay có con gì đậu vào người, dù ngứa cũng không được gãi, không được đuổi, phải chịu đựng, cứ đứng im phăng phắc ”, anh kể.
Bên ngoài gần như bất động, nhưng trong tâm trí chàng trai 23 tuổi, những suy nghĩ cứ nối tiếp nhau.
chien si.jpgBinh nhì Mạnh Dũng
Dũng nhớ về những ngày đầu nhập ngũ, những tháng rèn luyện và chặng đường để có thể đứng ở vị trí này. Có lúc, anh nghĩ về gia đình, tự hỏi nếu hình ảnh mình thực hiện nhiệm vụ tại Lăng được phát trên sóng truyền hình, người thân ở quê nhìn thấy liệu có nhận ra và tự hào về mình.
Trước mắt Dũng lúc ấy là Quảng trường Ba Đình, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nền trời Thủ đô Hà Nội, phía sau nơi anh đứng là nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh yên nghỉ.
“ Nhìn lá cờ Tổ quốc, em lại nghĩ về quê hương, đất nước. Những tháng tập luyện có nhiều vất vả, nhưng khi được đứng tại cửa Lăng Bác thực hiện nhiệm vụ, em thấy tất cả những gì mình đã cố gắng đều xứng đáng ”, Dũng chia sẻ.
Trong đêm tháng Tám ấy, những động tác Dũng tập đi tập lại suốt nhiều tháng lần đầu được thực hiện tại chính vị trí làm nhiệm vụ.
“ Được đứng ở Lăng, canh giấc ngủ cho Người là một niềm vinh dự rất lớn, thời khắc đó có lẽ sẽ đi theo em trong suốt quãng đời ”, Dũng nói.
Để có thể thực hiện động tác đứng nghiêm, không nhúc nhích trong khi làm nhiệm vụ, những chiến sĩ Đoàn 275 phải trải qua quá trình rèn luyện thể lực trong nhiều giờ mỗi ngày.
Từ 30 giây đến 3 phút ke chân
Để có một giờ đứng ở cửa Lăng, Binh nhì Trần Văn Mạnh Dũng đã trải qua nhiều tháng rèn luyện.
Sau khi tốt nghiệp đại học, nhận lệnh gọi nhập ngũ, Dũng lên đường thực hiện nghĩa vụ quân sự và được tuyển chọn về Bộ Tư lệnh Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Là một trong những chiến sĩ được lựa chọn để đào tạo, huấn luyện làm tiêu binh, Dũng trải qua ba tháng huấn luyện tân binh tại Khu di tích K9 (xã Ba Vì, TP Hà Nội), sau đó được đưa về Đoàn 275 tiếp tục rèn luyện.
Ba tháng huấn luyện tân binh giúp Dũng quen với môi trường quân đội, nhưng khi bước vào chương trình huấn luyện tiêu binh với những yêu cầu khắt khe hơn, khoảng hai tuần đầu anh vẫn thấy “ngợp”.
“ Ở đây mọi hoạt động đều phải đúng giờ, chính xác. Khi còn là tân binh có những lúc chậm một chút, nhưng khi lên tiêu binh thì mọi thứ đều phải chuẩn, từ giờ giấc đến tác phong ”, Dũng kể.
Mỗi ngày, Dũng cùng đồng đội tập ba ca. Buổi sáng từ 7h đến 10h15, buổi chiều từ 14h đến 16h45 và buổi tối từ 19h45 đến 20h45.
Các nội dung huấn luyện gồm đứng nghiêm, ke chân đi nghiêm, nâng súng đi nghiêm cùng nhiều động tác khác, được thực hiện lặp đi lặp lại để tạo thành phản xạ, bảo đảm sự chính xác, thống nhất. Với Dũng, ke chân đi nghiêm là một trong những nội dung khó.
Động tác tưởng đơn giản nhưng để cả đội hình thực hiện đều, đẹp, mỗi chiến sĩ phải tập luyện trong thời gian dài. Khi ke chân, chiến sĩ đứng vững bằng một chân, chân còn lại đưa lên cách mặt đất khoảng 30cm; từ mũi bàn chân đến ống chân phải tạo thành đường thẳng, bàn chân giữ song song với mặt đất.
Những ngày đầu, Dũng chỉ giữ được tư thế khoảng 30 giây. Thời gian sau đó được nâng dần và hiện anh có thể ke chân khoảng 3 phút.
“ Mới tập, em đứng chưa quen, người cứ xiêu vẹo. Sau buổi tập, đôi chân mỏi nhừ, cứng lại, cảm giác như không thể bước nổi ”, Dũng nhớ lại.
Khi thực hiện động tác ke chân, chiến sĩ đứng vững bằng một chân, chân còn lại đưa lên cách mặt đất khoảng 30cm, trong khi mỗi chân đều đeo khối chì nặng 1,4kg.
Trong một số bài tập bổ trợ, Dũng cùng đồng đội còn đeo chì nặng 1,4kg ở mỗi chân để tăng sức mạnh, độ dứt khoát của động tác.
Bên cạnh các động tác điều lệnh, khả năng đứng nghiêm trong thời gian dài cũng được rèn luyện từng ngày để chiến sĩ đủ sức duy trì tư thế trong suốt ca gác.
Có hôm sau một ngày tập luyện, Dũng mệt đến mức tối về chỉ cần đặt lưng xuống là ngủ. Sáng hôm sau, anh lại cùng đồng đội bước vào một ngày huấn luyện mới.
Từ 30 giây ke chân những ngày đầu lên 3 phút, từ những bước chân còn chưa vững đến đêm đầu tiên bước lên cửa Lăng, đó là chặng đường Dũng cùng những người lính trẻ phải đi qua trước khi có thể đứng vào vị trí làm nhiệm vụ.
Phía sau những bước chân “hoàn mỹ”
Những gì Dũng trải qua là một phần trong quá trình huấn luyện dành cho các chiến sĩ được lựa chọn vào Đội Tiêu binh danh dự.
Đại úy Nguyễn Văn Tùng, Phó Đội trưởng Đội Tiêu binh danh dự, Đoàn 275, cho biết phía sau những ca gác như của Binh nhì Trần Văn Mạnh Dũng là quá trình tuyển chọn, huấn luyện với những yêu cầu khắt khe.
Việc tuyển chọn trước hết phải tuân thủ Luật Nghĩa vụ quân sự và các quy định của Bộ Quốc phòng. Sau khi chiến sĩ được tuyển về Bộ Tư lệnh, đơn vị tiếp tục lựa chọn những người có chiều cao, cân nặng, hình thể, khuôn dung đẹp, sức khỏe tốt và khả năng thực hiện động tác điều lệnh đội ngũ phù hợp để về Đội Tiêu binh danh dự.
“ Yêu cầu quan trọng nhất là chiến sĩ phải có phẩm chất đạo đức tốt, ý thức tổ chức kỷ luật tốt, đáp ứng yêu cầu thực hiện nhiệm vụ đặc biệt của đơn vị ”, Đại úy Tùng nói.
Đại úy Nguyễn Văn Tùng huấn luyện các chiến sĩ.
Mỗi năm, Bộ Tư lệnh Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh tuyển chọn khoảng 230-240 chiến sĩ mới. Trong số này, khoảng 90 người được lựa chọn để đào tạo, huấn luyện làm tiêu binh. Các chiến sĩ trải qua ba tháng huấn luyện tân binh tại Khu di tích K9 trước khi được đưa về Đoàn 275 tiếp tục huấn luyện theo yêu cầu nhiệm vụ.
Tuy nhiên, quá trình sàng lọc chưa dừng lại ở đó.
“ Trong quá trình huấn luyện, rèn luyện, đơn vị tiếp tục sàng lọc. Những đồng chí thực sự không bảo đảm yêu cầu cũng không thể tiếp tục thực hiện nhiệm vụ tại Đội Tiêu binh danh dự ”, Đại úy Tùng cho biết.
Những người được lựa chọn tiếp tục trải qua quá trình huấn luyện cả ban ngày lẫn ban đêm, trong nhiều điều kiện thời tiết để sát với thực tế làm nhiệm vụ. Bên cạnh các nội dung chuyên môn, chiến sĩ còn rèn luyện thể lực để tăng sức bền.
Từ đứng nghiêm, đánh tay đi đều, ke chân đi nghiêm đến ke súng, từng nội dung được tập nhiều lần trước khi bộ đội ra thực địa tại Quảng trường Ba Đình. Từng tư thế, từng bước chân đều được người chỉ huy quan sát, chỉnh sửa.
Việc luyện tập thực địa được thực hiện sau khi chiến sĩ thành thạo các động tác cơ bản, nhằm rèn khả năng hiệp đồng để đội hình đạt yêu cầu đúng, đều, mạnh và trang nghiêm.
dai uy nguyen van tung.jpgĐại úy Nguyễn Văn Tùng
“Chúng tôi đặc biệt chú trọng từng chi tiết của động tác, để những bước chân của bộ đội khi thực hiện nhiệm vụ tại Quảng trường Ba Đình phải là những bước chân hoàn mỹ nhất”, Đại úy Tùng nói.
Yêu cầu trên sân tập vì thế cao hơn nhiều so với thời gian một ca gác thực tế.
“Để chiến sĩ có thể đứng nghiêm một giờ trên khu vực cửa Lăng, chúng tôi phải huấn luyện để bộ đội có thể đứng được ba tiếng rưỡi trong điều kiện thời tiết nắng nóng”, Đại úy Tùng cho biết.
Từng động tác ngỡ đã ăn sâu vào tiềm thức vẫn được mài giũa lại hàng ngày.
Nhưng với người trực tiếp huấn luyện, sức bền và độ chính xác của động tác mới chỉ là một phần yêu cầu đối với chiến sĩ tiêu binh.
“ Mỗi chiến sĩ phải hiểu rõ niềm vinh dự, tự hào khi được thực hiện nhiệm vụ bên cạnh Bác. Ngày đêm thực hiện nhiệm vụ bên cạnh Bác là niềm vinh dự, tự hào rất lớn đối với mỗi người chiến sĩ. Do vậy, từng cá nhân phải xác định rõ tinh thần trách nhiệm, có ý chí, quyết tâm để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao ”, Đại úy Tùng nói.
Tháng Tám mùa Thu, lớp lớp những người lính trẻ lại tiếp nối nhau, kiêu hãnh bước vào vị trí thiêng liêng: Canh giấc ngủ bình yên cho Người.